“Chị thấy có ai trên xe đổi ghế không?”

Theo lời một người Việt tại Myanmar, với người dân xứ này, một khi đã được chỉ định thì đồng này chỉ mua mắm, đồng kia chỉ mua tương, dù hai đồng như nhau!

Là người cuối cùng lên chuyến xe buýt từ thủ đô Naypyitaw về thành phố Yangon của Hãng Elite Express, tôi ngồi vào nơi còn nhiều ghế trống ở giữa xe.

Lập tức người phụ xe xem vé và chỉ tôi xuống chiếc ghế gần áp cuối:

“Ghế 30.”

Tôi miễn cưỡng dời chỗ.

MyanmarMột chuyến xe buýt chở người bản xứ Myanmar

Khách nước ngoài đến xứ này đều biết về 2 cực hình trên những chiếc xe buýt nối các thành phố:

Máy điều hòa được mở ở độ lạnh thấu xương và nhạc kịch được bật với âm lượng thủng màng nhĩ!

Chưa hết, chiếc ghế số 30 còn bị gãy tay dựa bên phải, mảnh lưới để treo chai nước và đồ ăn vặt sau lưng ghế trước bị rách, và nắp đóng mở khe phun hơi lạnh bị hỏng, cứ mở toang nên càng lạnh.

Nhiều lần, tôi yêu cầu được chuyển lên những chiếc ghế trống phía trên, nhưng tay phụ xe không đồng ý.

Đến gần cuối hành trình, hết chịu thấu, tôi tự ý dời lên, ngồi ngay chiếc ghế trống ở hàng đầu, và chất vấn tay phụ xe:

“Anh cho biết ghế số 30 giá bao nhiêu tiền?”

Anh ta nói giá, tôi hỏi tiếp:

“Thế những cái ghế ở phía trên, giá bao nhiêu?”

“Cũng như vậy.”

Anh ta trả lời.

Tôi khó chịu:

“Thế tại sao anh không cho tôi dời lên ghế trống, trong khi ghế 30 bị hỏng?”

Anh ta đáp tỉnh queo:

“Chị thấy có ai trên xe đổi ghế không?”

THỤC MINH

Nguồn: Báo Thanh Niên

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s